Nhân duyên đâu lại còn mong,
Khỏi điều thẹn phấn, tủi hồng thì thôi.
Nhân duyên: Duyên vợ chồng. Ở đây chỉ duyên phận giữa Kiều và Thúc sinh.
Ở trong Quan Âm các, mặc dù nói không còn mong nữa, không còn hy vọng gì về mối nhân duyên giữa nàng và Thúc Sinh nữa nhưng từ trong đáy lòng Kiều vẫn còn nuôi hy vọng được hàn gắn với Thúc Sinh.
A.I sẽ chiêm nghiệm ý thơ và đối chiếu với vận mệnh của bạn để đưa ra lời khuyên chi tiết.